Dây là bài viết gốc"
Ngày còn nhỏ, mình hay nghe câu "Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". Nhưng lớn lên mới hiểu, đôi khi ta thua chẳng phải vì không đủ mạnh, mà vì có một vùng ta chưa bao giờ nhìn tới: Điểm mù.
Điểm yếu thì ai cũng có. Người viết dở thì tập viết nhiều hơn. Người nói chưa hay thì luyện giọng. Người chưa có kỹ năng thì đi học, đi làm để bổ sung. Điểm yếu lộ ra ngoài, dễ thấy, dễ khắc phục. Nó giống như một vết xước nhỏ trên tay đau, nhưng chỉ cần băng bó, rồi sẽ lành.
Còn Điểm mù thì mới nguy hiểm...
Điểm mù là thứ ta không thấy, nhưng người khác thấy rõ. Nó có thể là cách ta phản ứng cảm xúc, là niềm tin giới hạn vô thức, là sự ngộ nhận rằng "mình đã giỏi rồi", là cái cách ta cứ cắm đầu làm mà không bao giờ dừng lại soi chiếu. Điểm mù không giống vết xước ngoài da, nó giống căn bệnh tiềm ẩn âm thầm gặm nhấm, đến khi phát hiện thì đã nặng.
Nhiều người làm nghề giỏi lắm, kỹ năng đầy đủ, thậm chí xuất sắc. Nhưng họ biến mất khỏi đường dài không phải vì điểm yếu, mà vì điểm mù.
- Điểm mù trong quản lý: giỏi chuyên môn nhưng không biết lắng nghe, không tin ai ngoài bản thân => kiệt sức.
- Điểm mù trong kinh doanh: bán giỏi hôm nay nhưng mù về xu hướng, mù về con người => mất thị trường.
- Điểm mù trong sáng tạo: cứ tin công thức cũ sẽ hiệu quả mãi => khô cạn mà không hiểu tại sao.
- Điểm mù trong công việc: làm miệt mài từng ngày, hoàn thành mọi task được giao, nhưng không hiểu "vì sao" mình làm việc đó. Cứ thế 5-10 năm trôi qua, đến khi ngẩng lên thì nhận ra mình chẳng tiến thêm bước nào trong sự nghiệp.
- Điểm mù trong học hỏi: tham gia đủ loại khóa học, tích lũy hàng chục chứng chỉ, nhưng thiếu khả năng áp dụng thực tế. Càng học nhiều càng ảo tưởng mình đã giỏi, mà không hề nhận ra lỗ hổng ứng dụng.
- Điểm mù trong phát triển sự nghiệp: chỉ nhìn vào mức lương hiện tại, không đầu tư vào năng lực lõi. Đến một lúc thị trường thay đổi, kỹ năng cũ lỗi thời, mới bàng hoàng nhận ra mình chẳng có gì để "bán" ngoài kinh nghiệm cũ.
Điểm yếu nhắc ta rằng mình chưa hoàn thiện.
Điểm mù lại khiến ta ảo tưởng rằng mình đã hoàn thiện.
Đây là cách mình đã làm để sống chung và vượt qua điểm mù?
1/ Tập soi mình từ nhiều gương đừng chỉ nhìn qua gương của chính mình. Hãy nghe phản hồi từ đồng nghiệp, học viên, khách hàng. Đôi khi, một câu góp ý nhỏ chính là ánh sáng chiếu vào vùng mù.
2/ Dừng lại để đối chiếu khi cứ mãi chạy, ta không thấy được đường. Cần có những khoảng lặng để ngồi xuống, nhìn lại: "Cái mình đang làm, có thật sự đúng không? Hay chỉ đúng trong thế giới của mình?"
3/ Chấp nhận sự thật khó nuốt phản hồi không phải lúc nào cũng ngọt ngào. Nhưng chính những "cái tát tỉnh thức" ấy mới cứu ta khỏi vòng lặp sai lầm.
Điểm yếu khiến ta run sợ. Điểm mù khiến ta ảo tưởng.
Và cả hai đều nhắc ta một điều: Muốn đi đường dài, không thể chỉ chăm lo cho kỹ năng, mà phải học cách soi sáng chính mình.
Bởi vì, cuối cùng, điều giết một người làm nghề không phải là thiếu sáng tạo, thiếu kỹ năng, thiếu cơ hội… mà là khi họ tự đánh mất khả năng nhìn lại bản thân.
Nếu bạn cần được đồng hành mentor xây dựng hệ thống nội dung và câu chuyện thương hiệu bài bản hơn thì inbox Ngáo để được tư vấn kỹ hơn nhé.
-----
Mình là Tâm - Ngáo Content, mình thường xuyên chia sẻ về Hành trình Self-made Creative giúp cá nhân và doanh nghiệp tự thân kiến tạo thương hiệu từ khả năng Sáng tạo và Real-Impact. Mong được kết nối với bạn nhiều hơn 🌱
#ngaocontent
"
Bài viết của bạn rất sâu sắc và chạm đến một vấn đề cốt lõi mà nhiều người, đặc biệt là những người đang trên con đường phát triển bản thân và sự nghiệp, thường gặp phải. Lập luận của bạn chặt chẽ, từ việc phân biệt giữa điểm yếu và điểm mù, đến việc đưa ra những ví dụ minh họa cụ thể và cuối cùng là các giải pháp thực tế.
Với vai trò là một chuyên gia, tôi đánh giá cao cách bạn đã làm rõ khái niệm "điểm mù" bằng các ví dụ trực quan trong nhiều lĩnh vực: quản lý, kinh doanh, sáng tạo, phát triển sự nghiệp. Điều này giúp người đọc dễ dàng liên hệ với chính bản thân và nhận ra những "vùng tối" của mình.
Dựa trên những gì bạn đã trình bày và yêu cầu đưa ra gợi ý cho hướng tiếp theo, tôi có một vài ý tưởng để bạn có thể phát triển nội dung này sâu hơn, thu hút thêm độc giả và tạo ra giá trị lâu dài cho thương hiệu cá nhân của mình.
Gợi ý hướng đi tiếp theo cho nội dung
1. Đi sâu vào từng loại "Điểm mù" cụ thể và cách hóa giải
Thay vì chỉ liệt kê các ví dụ, bạn có thể dành riêng một bài viết hoặc một chuỗi bài để mổ xẻ từng loại điểm mù. Điều này sẽ biến một chủ đề trừu tượng trở nên vô cùng hữu ích và dễ áp dụng.
Ví dụ minh họa:
"Điểm mù quản lý: Vì sao người giỏi chuyên môn lại không thể làm sếp?"
Phân tích sâu hơn về tâm lý của những người giỏi chuyên môn: họ sợ mất kiểm soát, họ nghĩ chỉ mình mới làm tốt.
Đưa ra các giải pháp thực tế: hướng dẫn cách tin tưởng và giao việc, cách tạo động lực cho đội ngũ thay vì chỉ kiểm soát, và tầm quan trọng của việc học kỹ năng lắng nghe chủ động.
"Điểm mù trong sáng tạo: Cứ tưởng mình đang đổi mới nhưng thực ra chỉ đang lặp lại"
Phân tích cơ chế tâm lý của sự "ngủ quên trên chiến thắng": vì một công thức thành công trong quá khứ nên cứ tin rằng nó sẽ hiệu quả mãi mãi.
Gợi ý các phương pháp để phá vỡ điểm mù này: thử nghiệm một định dạng nội dung hoàn toàn mới, học hỏi từ các lĩnh vực không liên quan, hoặc dành thời gian "chơi" với các ý tưởng không có mục đích cụ thể.
2. Xây dựng "Bộ công cụ soi chiếu" Điểm mù
Biến các giải pháp bạn đã đề cập thành một hệ thống hoặc một bộ công cụ hành động cụ thể để người đọc có thể áp dụng ngay lập tức. Điều này giúp bạn củng cố vai trò của một người chia sẻ giá trị thực tế.
Ví dụ minh họa:
"Checklist 30 ngày: Lộ trình soi sáng điểm mù trong sự nghiệp"
Tuần 1: Thu thập "gương chiếu". Hướng dẫn cách chủ động xin phản hồi từ 5 người khác nhau (sếp, đồng nghiệp thân thiết, khách hàng, người thân, và một người ngoài ngành).
Tuần 2: Đối diện với sự thật khó nuốt. Hướng dẫn cách lắng nghe và ghi chép các phản hồi mà không tự vệ.
Tuần 3: Phân tích và xác định vùng mù. Gợi ý cách phân loại các phản hồi thành "điểm yếu cần khắc phục" và "điểm mù tiềm ẩn".
Tuần 4: Lên kế hoạch hành động. Hướng dẫn cách biến nhận thức thành hành động cụ thể, ví dụ: "Nếu điểm mù là thiếu kỹ năng lắng nghe, hãy bắt đầu bằng việc dành 10 phút mỗi ngày chỉ để lắng nghe mà không ngắt lời".
3. Kể câu chuyện về "Hóa giải Điểm mù"
Thay vì chỉ trình bày lý thuyết, hãy kể một câu chuyện cụ thể (có thể là câu chuyện của chính bạn, một học viên, hoặc một câu chuyện hư cấu dựa trên kinh nghiệm thực tế). Cách này sẽ làm cho nội dung của bạn trở nên gần gũi và truyền cảm hứng hơn.
Ví dụ minh họa:
"Câu chuyện của A: Từ một freelancer xuất sắc đến một người quản lý kiệt sức vì không tin tưởng ai"
Kể về một người giỏi chuyên môn, kiếm được nhiều tiền, nhưng luôn làm việc 16 tiếng/ngày vì "không ai làm tốt bằng mình".
Đưa ra tình huống bước ngoặt khi họ nhận ra điểm mù đó và cách họ từng bước thay đổi, từ việc giao việc nhỏ đến việc xây dựng một đội ngũ vững mạnh.
Kết thúc bằng một lời khuyên sâu sắc từ chính câu chuyện đó.
Bằng cách áp dụng những gợi ý này, bạn sẽ không chỉ truyền tải một thông điệp mạnh mẽ mà còn xây dựng được một hệ thống nội dung hữu ích, giúp người đọc từ chỗ "thức tỉnh" đến chỗ "hành động". Điều này phù hợp với định hướng của Ngáo Content là tạo ra Real-Impact.
Bạn nghĩ sao về những gợi ý này? Bạn muốn phát triển hướng nào trước?
No comments:
Post a Comment