Tuyệt vời! Chúng ta sẽ tiếp tục với Bài 4 của chuỗi bài viết. Đây là bài viết mang tính kể chuyện, giúp người đọc thấy được những điểm mù phổ biến qua các tình huống thực tế, từ đó tạo sự đồng cảm và động lực để thay đổi.
"Mình Từng Có Điểm Mù" – 3 Câu Chuyện Thức Tỉnh Từ Người Thật, Việc Thật
Sau khi đã mổ xẻ 3 loại điểm mù phổ biến, có lẽ bạn vẫn cảm thấy chúng là những khái niệm hơi trừu tượng. Để giúp bạn dễ hình dung hơn, tôi sẽ kể cho bạn nghe 3 câu chuyện có thật. Đây là những câu chuyện về những người làm nghề giỏi, đã từng mắc kẹt trong "vùng tối" của chính mình và cuối cùng đã tìm thấy lối ra.
Câu Chuyện 1: Cường Và Điểm Mù Của "Kẻ Đơn Độc"
Cường là một graphic designer cực kỳ tài năng. Anh có thể làm mọi thứ: thiết kế logo, bộ nhận diện thương hiệu, dàn trang sách, và thậm chí là chỉnh sửa video. Cường tin rằng chỉ có anh mới đủ khả năng làm những dự án chất lượng cao. Mỗi khi khách hàng yêu cầu, Cường đều trả lời: "Để em làm hết cho."
Dần dần, Cường trở nên quá tải. Lịch làm việc của anh dày đặc từ sáng đến đêm. Anh từ chối các lời mời hợp tác, không tuyển thêm nhân sự vì sợ "mất thời gian đào tạo". Cường kiệt sức, sức khỏe suy giảm, và các dự án bắt đầu chậm tiến độ. Khách hàng tuy vẫn đánh giá cao chất lượng công việc, nhưng lại than phiền về thời gian chờ đợi.
Bước ngoặt: Một dự án lớn gần như sụp đổ vì Cường bị ốm. Anh nhận ra mình đã không hề có kế hoạch dự phòng. Cường cuối cùng phải nhờ đến một người bạn để "chữa cháy". Qua đó, anh thấy rằng người bạn này, dù không làm tốt bằng mình, nhưng lại rất tỉ mỉ và đáng tin cậy.
Bài học: Cường nhận ra điểm mù của mình là không tin tưởng người khác. Anh đã lãng phí năng lượng của mình vào những công việc tiểu tiết thay vì tập trung vào chiến lược và phát triển năng lực lõi. Từ đó, Cường bắt đầu học cách giao việc, xây dựng một đội ngũ nhỏ, và tập trung vào những dự án đòi hỏi tư duy chiến lược. Giờ đây, anh không còn là một "ngôi sao đơn độc" nữa, mà đã trở thành một người lãnh đạo có tầm nhìn.
Câu Chuyện 2: Trang Và Điểm Mù Của "Cô Gái Vàng"
Trang là một content creator rất nổi tiếng trên các nền tảng mạng xã hội. Cô nổi lên nhờ một công thức nội dung đơn giản nhưng hiệu quả. Trang rất tự hào về thành công đó và cứ thế lặp lại nó. Cứ mỗi lần chuẩn bị một bài đăng mới, cô đều bám chặt vào công thức cũ, với hy vọng sẽ tiếp tục viral.
Nhưng rồi, các nền tảng thay đổi thuật toán. Khán giả cũng dần tìm kiếm những nội dung mới mẻ hơn. Trang không nhận ra điều đó. Cô vẫn làm video với format cũ, vẫn sử dụng các kiểu chữ và âm thanh quen thuộc. Lượt xem và tương tác của cô dần sụt giảm. Trang cảm thấy hoang mang, cô đổ lỗi cho "thuật toán" và "khán giả khó tính".
Bước ngoặt: Một người bạn làm trong ngành thẳng thắn chỉ ra rằng nội dung của Trang đã "lỗi thời". Lúc đầu Trang cảm thấy tự ái, nhưng sau đó cô chấp nhận sự thật. Cô dành thời gian tìm hiểu về các xu hướng mới, thử nghiệm những định dạng video mà cô chưa từng làm, và học hỏi từ các creator trẻ hơn.
Bài học: Trang nhận ra điểm mù "ngủ quên trên chiến thắng". Cô đã quá tự tin vào công thức cũ mà không chịu thay đổi. Chính sự kiên định sai lầm đó suýt chút nữa đã giết chết sự nghiệp của cô. Sau khi "thức tỉnh", Trang trở nên cởi mở hơn với những điều mới mẻ, và nội dung của cô lại một lần nữa thu hút được một lượng lớn người theo dõi.
Câu Chuyện 3: Huy Và Điểm Mù Của "Kẻ Nghệ Sĩ Thiếu Thực Tế"
Huy là một nhiếp ảnh gia tự do. Anh có một "con mắt nghệ thuật" tuyệt vời và luôn chỉ muốn chụp những bức ảnh "nghệ thuật" mà anh yêu thích. Anh từ chối nhiều dự án chụp ảnh sản phẩm, chụp ảnh thương mại vì cho rằng chúng "không có hồn". Huy chỉ muốn làm những dự án cá nhân, những bộ ảnh mang tính trừu tượng.
Thu nhập của Huy không ổn định. Anh sống nhờ những dự án nhỏ, và thường xuyên phải nhờ đến sự giúp đỡ tài chính của gia đình. Anh cảm thấy bức bối và thất vọng vì tài năng của mình không được công nhận xứng đáng.
Bước ngoặt: Một người bạn đã nói thẳng với Huy: "Anh không phải chỉ là một nghệ sĩ. Anh còn là một người kinh doanh. Nếu anh không giải quyết vấn đề của khách hàng, anh sẽ không có tiền để sống với nghệ thuật của mình." Câu nói đó đã "đánh thức" Huy.
Bài học: Huy nhận ra điểm mù "nghệ sĩ thiếu thực tế". Anh đã quá tập trung vào "cái tôi nghệ thuật" mà quên đi giá trị thực tế của công việc. Huy bắt đầu học cách chụp ảnh thương mại, tìm hiểu về nhu cầu của khách hàng và biến những ý tưởng nghệ thuật của mình thành những sản phẩm hữu ích. Anh vẫn giữ được "chất riêng", nhưng giờ đây đã biết cách "bán" nó ra thị trường một cách hiệu quả.
Lời Kết
Những câu chuyện trên cho thấy, điểm mù không phải là một thứ gì đó quá xa vời. Nó tồn tại ngay trong mỗi chúng ta. Nhận ra điểm mù là một quá trình đau đớn, nhưng đó là bước đi duy nhất để chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn.
Trong bài viết tiếp theo, chúng ta sẽ bắt đầu bước vào giai đoạn giải pháp. Tôi sẽ hướng dẫn bạn cách đầu tiên để soi sáng điểm mù: tập soi mình từ nhiều "gương" – cách lắng nghe và thu thập phản hồi một cách hiệu quả.
Hãy cùng nhau tiếp tục hành trình này nhé!
No comments:
Post a Comment