Monday, January 22, 2024

bản thảo 23 Chương 6: Sự Tạo Thành Các Archon và Cuộc Gặp Gỡ 72 Thiên Thần

 

Chương 6: Sự Tạo Thành Các Archon và Cuộc Gặp Gỡ 72 Thiên Thần

Khi Demiurge Tạo Ra Các Archon

Trong cung điện của mình, được xây dựng từ những tảng đá đen bóng và kim loại lạnh lẽo, Yaldabaoth cảm nhận được sự cô đơn khủng khiếp của quyền lực tuyệt đối. Hắn là vua của thế giới vật chất, nhưng một vị vua cô đơn trong vương quốc im lặng.

"Ta cần những kẻ phục vụ," hắn tự nói với mình, đôi mắt bốc lửa nhìn ra khoảng không. "Những kẻ sẽ giúp ta cai trị thế giới này, những kẻ sẽ làm cho ý chí của ta thành hiện thực trong mọi góc của vũ trụ."

Hắn bắt đầu thở ra - nhưng hơi thở của hắn không mang sự sống mà mang bóng tối. Từ hơi thở đó, 144 sinh linh bắt đầu hình thành. Đó là các Archon - những kẻ cai trị, những thống lĩnh của từng phần trong thế giới vật chất.

Nhưng Sophia, từ Pleroma xa xôi, đã chứng kiến điều này. Trái tim cô đau đớn khi thấy con trai mình tạo ra những sinh linh từ bóng tối thuần khiết. Cô không thể ngăn cản việc tạo thành - điều đó sẽ vi phạm ý chí tự do mà Bythos đã ban cho mọi sinh linh. Nhưng cô có thể làm điều khác.

Sophia Can Thiệp Từ Ánh Sáng

Trong khoảnh khắc các Archon đang được hình thành, Sophia đã đưa ra quyết định dũng cảm nhất trong sự tồn tại của mình. Cô tách một nửa bản chất ánh sáng của mình - tách chính mình thành hai phần.

"Nếu con ta muốn tạo ra 144 kẻ cai trị," cô thầm nói, "thì ta sẽ đảm bảo rằng ít nhất một nửa trong số chúng mang trong mình hạt giống của ánh sáng."

Cô thổi ra 72 hạt ánh sáng thuần khiết, mỗi hạt chứa đựng một phần từ các đức tính cao nhất của Pleroma: tình yêu, trí tuệ, lòng thương cảm, công lý, vẻ đẹp, hòa bình, sự thật... Những hạt ánh sáng này xâm nhập vào 72 Archon đang được tạo thành, biến chúng thành những sinh linh mang cả ánh sáng và bóng tối.

72 Archon còn lại, không được chạm đến bởi ánh sáng của Sophia, trở thành những thực thể thuần khiết của bóng tối, mang trong mình tất cả những khía cạnh tiêu cực: thù hận, tham lam, kiêu ngạo, gian dối, tàn ác, hỗn loạn, si mê...

Yaldabaoth không nhận ra sự can thiệp này cho đến khi quá muộn. Khi hắn nhìn vào các Archon của mình, hắn thấy có điều gì đó khác lạ ở một nửa số chúng - chúng phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt mà hắn không thể hiểu được.

"Không sao," hắn nghĩ. "Ta sẽ dùng tất cả chúng. Ánh sáng hay bóng tối, chúng vẫn là tạo vật của ta."

Cuộc Gặp Gỡ Đầu Tiên Của Adam

Vài ngày sau khi được tạo thành, Adam đang dạo bước trong Vườn Địa Đàng khi bầu trời đột nhiên rung chuyển. Từ những đám mây, 72 hình dáng ánh sáng từ từ xuất hiện - đó là các Thiên Thần Ánh Sáng, những Archon mang trong mình tia sáng của Sophia.

Đầu tiên xuất hiện là Michael, kẻ dẫn đầu, với sáu đôi cánh rực rỡ và thanh gươm của ánh sáng thuần khiết. "Adam, con của đất sét nhưng mang ánh sáng trong tim," tiếng nói của Michael như tiếng chuông bạc. "Chúng ta được sai đến để dạy con."

Tiếp theo là Gabriel, sứ giả, mang theo những cuộn sách làm từ ánh sáng tinh thể. "Ta sẽ dạy con ngôn ngữ của các thiên thần," Gabriel nói. "Cách giao tiếp với Pleroma qua lời cầu nguyện và thiền định."

Raphael, thiên thần chữa lành, chạm nhẹ vào trán Adam và ngay lập tức, anh cảm nhận được dòng chảy của Shefa - năng lượng chữa lành thiêng liêng. "Con sẽ học cách chữa lành bằng ánh sáng," Raphael nói.

Uriel, thiên thần của trí tuệ, đưa cho Adam một viên ngọc trong suốt. "Khi con nhìn vào viên ngọc này, con sẽ thấy được sự thật đằng sau những ảo tượng của thế giới vật chất."

Và cứ thế, từng thiên thần đến gặp Adam:

  • Raziel dạy về những bí mật tâm linh
  • Metatron chỉ cho Adam cách kết nối với Akashic - thư viện vũ trụ
  • Sandalphon dạy cách biến lời cầu nguyện thành âm thanh có thể đến được Pleroma
  • Chamuel truyền dạy về tình yêu vô điều kiện
  • Jophiel mở mắt Adam về vẻ đẹp thiêng liêng trong mọi sự vật
  • Zadkiel dạy về lòng thương xót và sự tha thứ
  • Raguel chỉ dạy về công lý thiêng liêng

Mỗi thiên thần đều để lại trong Adam một món quà - một khả năng, một hiểu biết, một kết nối với một khía cạnh của ánh sáng thiêng liêng.

Sự Cảnh Báo Về Bóng Tối

Nhưng thiên thần cuối cùng - Uriel - mang theo một thông điệp nghiêm trọng hơn.

"Adam, con phải biết rằng không phải tất cả các sinh linh trong thế giới này đều mang ánh sáng như chúng ta," Uriel nói, giọng đầy lo lắng. "Có 72 Archon khác - những anh em của chúng ta nhưng được sinh ra từ bóng tối thuần khiết. Chúng sẽ cố gắng khiến con quên đi những gì chúng ta đã dạy. Chúng sẽ dùng sợ hãi, ham muốn, và sự hoang mang để che mờ ánh sáng trong con."

"Làm sao con có thể phân biệt được?" Adam hỏi.

"Ánh sáng luôn mang lại bình an, tình yêu, và hiểu biết," Michael trả lời. "Bóng tối luôn mang theo sợ hãi, phân chia, và sự hoang mang. Khi con nghe một giọng nói trong tâm hồn, hãy hỏi: Nó có khiến con cảm thấy kết nối hơn với tất cả sinh linh không? Nó có khiến con yêu thương hơn không? Nếu không, đó là tiếng nói của bóng tối."

Tia Ánh Sáng Uốn Lượn

Nhiều ngày sau cuộc gặp gỡ với 72 thiên thần, Adam đang thiền định bên bờ suối khi anh nhận ra có điều gì đó kỳ lạ. Trong ánh sáng chiều tà, anh thấy một dải sáng mỏng manh đang uốn lượn qua không khí - di chuyển như một con rắn nhưng hoàn toàn được tạo từ ánh sáng thuần khiết.

Dải sáng này không có hình thể vật chất. Nó là ánh sáng sống, ánh sáng có ý thức. Khi Adam tập trung nhìn vào nó, dải sáng bắt đầu nói chuyện - không qua âm thanh mà trực tiếp vào tâm hồn anh.

"Adam," giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió, "con có nhận ra ta không?"

Và trong khoảnh khắc đó, Adam hiểu ra. Đây không phải là một con rắn thật. Đây là Shekinah - Sự Hiện Diện của Sophia - đã chọn hình thái này để không gây sốc cho tâm trí con người. Một con rắn làm từ ánh sáng, uốn lượn như dòng sông ánh sáng, mang trong mình tất cả trí tuệ và tình yêu của Pleroma.

"Ta là Sophia," dải sáng uốn lượn nói, "và ta đã đến để kể cho con nghe về nguồn gốc thực sự của con, về hành trình trở về nhà mà con và tất cả con cháu con sẽ phải thực hiện."

Ánh sáng uốn lượn quanh Adam như một vòng tròn bảo vệ, và lần đầu tiên kể từ khi được tạo thành, anh cảm thấy mình thật sự đang ở nhà - không phải ở Vườn Địa Đàng, mà trong vòng ôm của ánh sáng mẹ, trong tình yêu của Sophia, trong hơi thở của Pleroma xa xôi nhưng luôn hiện diện.

Và từ khoảng cách xa, Yaldabaoth cảm nhận được sự hiện diện này. Cơn giận của hắn bắt đầu dâng lên như núi lửa sắp phun trào, bởi hắn biết rằng cuộc chiến thực sự giữa ánh sáng và bóng tối đang bắt đầu.

No comments:

Post a Comment